|
Chuyện Dê Đực Chửa
Tiếng
tăm về một thần đồng nhanh chóng
được truyền tụng khắp nơi, ngày
càng lan rộng và đến tận kinh
đô. Nhà vua muốn biết hư thực ra
sao, nhưng là người chuộng nhân
tài, sau khi suy nghĩ, vua bèn ban lệnh: Cả phủ
Thanh Hóa, mỗi làng phải đem nộp một
con dê đực đang chửa.
Sau hai tháng, nếu làng nào không có
sẽ bị trị tội. Cái lệnh chéo ngoe
ấy tất nhiên làm dân chúng phủ
Thanh Hóa shốt hoảng sợ hãi. Cả
làng Quỳnh ở, ai cũng nhớn nhác lo
âu. Tìm đâu ra dê đực chửa?
Mà từ xưa đến giờ đã nghe ai
nói cái chuyện lạ lùng ấy
đâu! Thế nhưng, khi biết chuyện
đó, Quỳnh nói với bố:
- Chuyện gì chớ chuyện
này xin bố đừng lo. Bố cứ bảo
dân làng chuẩn bị cho con một trăm quan
tiền và gạo ăn đường,
con sẽ kiếm được dê đực chửa cho
làng. Nghe Quỳnh nói vậy, ông bố
không tin, nhưng cũng thưa lại vơi dân
làng. Người tin kẻ nghi nhưng không
còn có cách nào khác, mọi người
đ ành làm theo
yêu cầu của Quỳnh. Sáng hôm sau, hai cha
con Quỳnh lên đường. Họ đến kinh
đô khi nhà vua có việc đi qua cửa
Đông. Quỳnh nép xuống cống sát vệ
đường chờ. Khi xa giá nhà vua đến
gần, Quỳnh khóc rống lên. Nghe tiếng
khóc có vẻ lạ, vua sai lính lôi đứa
trẻ đang khóc lên hỏi nguyên do. Quỳnh
vờ như không biết đấy là vua,
càng gào to, kể lể:
- Mẹ tôi đã chết
mấy năm nay, tôi nói mãi mà bố tôi
không chịu đẻ em bé cho tôi bế...
Vua nghe nói câu ấy, bật
cười bảo rằng:
- Ôi chao quả là một
thằng bé đần độn. Ba mày là đ àn
ông mà đẻ làm sao
được?
Chỉ đợi cho vua nói vậy,
Quỳnh liền nín ngay, rồi đứng chắp
hai tay lại, nói thật trang nghiêm:
- Thưa ông, vậy mà
nhà vua bắt dân làng tôi phải nộp
dê đực chửa!
Nghe nói vậy, nhà vua giật
mình, biết ngay đây là đứa bé thần
đồng mà bấy lâu mình vẫn nghe
đồn.
Các tập khác :
1 |
2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32
|